23 tuổi, cái tuổi lắm chông chênh mà cũng nhiều hoài bão dang dở. Tôi ấp ủ giấc mơ ngang dọc từ nam ra bắc. Và cũng chính năm đó, chiếc máy ảnh cổ điển cùng vài ba cuộn film đã theo tôi ra đến tận Hà Giang. Một mình. Cảm giác bầu bạn với cảnh vật, với những tấm ảnh chau chuốt để đời, là những buổi chiều lướt đi trên chiếc xe máy cùng tiếng sóng vỗ, là khi biển tủm tỉm cười – mây tủm tỉm cười một màu xanh thương nhớ đón đứa con xứ biển. Tất thảy chỉ vỏn vẹn một mình thú vị theo một cách rất riêng. Và mọi thứ bớt quan trọng đi, khi tuổi thơ ùa về không kịp xếp ngay ngắn vội tia thấy hai dĩa bánh căn thân thuộc buổi sáng. Dĩ nhiên rồi, tôi lớn lên với bánh căn. Và nếu có thể, tôi sẽ ăn ngấu nghiến bất cứ khi nào tôi được nhìn thấy (hà hà).
Mãi cho tới sau này, tôi sẽ chẳng thể nào quên được những năm tháng mùa hè rực rỡ của kí ức, được tắm biển mỗi ngày, đi nhặt vỏ sò và rình trộm người ta tình tứ bên đồi cát. Mà phải đi xa như bây giờ, lại thấy biển thật xanh một màu. Không đâu đẹp như màu biển tuổi thơ.
Đó là một ngày cuối năm hai không mười sáu. Hôm đó rừng dương vẫn thổi dạt dào, vị mặn của biển sộc vào mũi rất đỗi thân thuộc. Tôi đã lớn lên ở một nơi như thế.
——–
Phú Yên, 2016
Trích từ nhật ký độc hành xuyên Việt
#quanghuynhh #withthe10daysjourney

 

Xem lại album xuyên Việt: https://flic.kr/s/aHskL7YRPY

Album xuyên Việt bằng ảnh film: https://flic.kr/s/aHskS1cy22

#quanghuynhh