Suốt thời gian trong phi trường, nó nghiền ngẫm cuốn tiểu thuyết. Lọ mọ định thần đúng giờ máy bay lăn bánh, thoáng mơ màng nghĩ về những thứ mà họ viết, ý nghĩa từng câu chữ, mớ danh từ mới lạ và cách dùng từ của tác giả. Thi thoảng bị phân tâm bở tiếng trẻ con khóc hay có người ngồi gần đó gõ vali vào thành ghế kêu rõ tiếng “cộp cộp”.

Gã chăn cừu thỏa chí được “đi đây đi đó”. Và gã có niềm tin vào nó, gã muốn được đặt chân đến Kim Tự Tháp Ai Cập. Gã muốn mình là người đầu tiên chiếm lấy số kho báu kết xù vô định.
Cửa máy bay khép lại và chỉ chừng vài phút nữa là cất cánh. Nó liết nhìn ra cửa sổ thoáng nhớ lại cảm giác lần đầu bay lên không trung rồi đáp xuống sau một giấc ngủ đủ dài. Nó vẫn nhớ lần đó nó đã háo hức như thế nào về giấc mơ, mà cứ mỗi lần lên máy bay thì mọi thứ lại hiện ra, tạm gọi là tường tận nhất có thể. Nó cũng ước mình được “đi đây đi đó”.

Khỏi phải bàn, nó sẽ nghĩ ngay về giấc mơ Mỹ, được lơ lửng trên những tòa nhà chọc tít trời ở NY hay LA một cách ngạo mạn như trong những bộ phim siêu anh hùng. Kế đó là đóng vai kẻ săn tiền thưởng sánh vai cùng Luke khiến bọn “tây lông” có gương mặt bặm trợn ai nấy đều khiếp hãi. Tiếp tục du ngoạn thăm những gã cối xay gió khổng lồ cổ điển kiểu đôn-ki-hô-tê, sau đó là say giấc tại bờ cỏ phía đông sông Nile. Cuối cùng là tự trả lời cho câu hỏi vì sao lạc đà không khát.

Dĩ nhiên, giấc mơ đó chẳng bao giờ có thật. Trở về với thực tại đang ù tai vì thích nghi độ cao. Rằng không có siêu anh hùng nào cả, Luke chỉ có trong hoạt hình và lạc đà ngoài đợi thực vẫn còn là một ẩn số với nó. Máy bay xuyên qua từng tầng mây, đám trẻ con trước đó còn ré la thì bổng dưng im phăng phắc, nhảy dựng lên hào hứng nhí nhố cười thích thú. Đến người lớn tuổi cũng trầm trồ phân bủa rằng đâu là con đường, đâu là sông. Có người ra vẻ dứt khoát chỉ tay ra hướng xa xa có dãy phố đích thị là khu tao sống.

Nó vẫn ngồi thẳng lưng tựa đầu, chốc gật gật hưởng ứng theo câu chuyện và mỉm cười. Du dương theo tracklist indie, mê mẩn cuốn vào câu chuyện kho báu ở Kim Tự Tháp. Háo hức đón chờ gã chăn cừu làm thế nào để vượt sa mạc Sahara.

Một lẻ vì nó nhập tâm hẳn với câu nói của đức vua Jerusalem, lẻ khác vì nó cũng có ước mơ được “đi đây đi đó”. Nó ngồi đó và mỉm cười thay cho lời khẳng định. Ngày nào đó, nó sẽ thực hiện được niềm tin của mình. Nó ngáp dài dần lim dim, với lấy bàn tay lạ hoắc đang chìa ra và bước vào thế giới mộng mị.

#quanghuynhh