Kí ức có thể mờ theo năm tháng, con đường cũ đi lại chợt bồi hồi một chút. “Cho con hai ly chè bảy màu nha cô” đã cùng, mưa rào cùng tắm. Không còn nắm tay chung đường nữa nhưng nụ cười đó vẫn còn ì xì nguyên trong những tấm ảnh cùng chụp đã từng. Mà. Mỗi lần dọn dẹp hay có dịp lướt qua những folder cất rất kỹ, tự phản xạ khựng lại rất lâu. Định không bấm vào nhưng rồi lại quen tay mở tung cả album. Cùng sống chung một thành phố, nhưng khoảng cách thì vô hạn. Giữa những cung bậc cuộc sống bộn bề, ta chợt nhận ra người quen. Cả hai chọn cách nhìn đủ lâu, giữ cho nhau một cái lặng im như đoán được đối phương đang nghĩ gì.
Hình như ta từng yêu nhau. Nhưng lại không biết cách chọn lấy những màu sắc trân trọng nhất. Giữa những ánh sáng thanh tươi của tuổi trẻ, ta cách nhau một lần trưởng thành. Ngày đó khi gặp lại nhau, ta từng rất muốn hỏi bây giờ thế nào. Vẫn đinh ninh là phải an yên vui vẻ. Mà thật ra phải nhất định như vậy. Rồi cả hai cất lại suy nghĩ trong đầu. Chào vội nhau với vô vàng kỉ niệm còn đọng lại, tươi đẹp, bước đi.
Ai rồi cũng từng được yêu bằng những lần nghẹn ngào như vậy. Năm 18 hay mãi cho tới sau này, ta có quyền chọn cho nhau một lý do để theo đuổi cô gái lâu đến như vậy. Dù không phải đứng hàng giờ dưới mưa để chịu trận làm lành, nhưng cũng là hàng trăm cái thẻ cào điện thoại.
– Đừng như vậy, cứ như vậy chẳng thể yêu được một ai khác.
Nếu được chọn vẽ lại màu sắc cho em. Chắc là chọn vẽ em bằng màu nỗi nhớ.
#Đợi
#quanghuynhh