1. Thật ra thì đôi lúc ngồi nghe khứa bạn thủ thỉ vẫn nhận được những câu đại loại kiểu “Sau chia tay ra sao ?”
Ngày đó chỉ mỉm cười và nhìn sợi dây đỏ đang đeo. Đôi lúc xoay tròn sợi dây theo thói quen đã thành phản xạ. Siết chặt nó hơn.
2. Nhớ đinh ninh là mình đã từng nói mọi sự thất bại đều là trãi nghiệm quý giá. Và mọi trãi nghiệm đều phải mua lấy bằng nhiều thứ, tối thiểu là thời gian. Chắc là vì cuộc sống bây giờ gắn liền với bàn phím nên nhìn từng nút trên đó, nó giống như từng sự trãi từng đi qua. Mỗi một kí tự được gõ ra đều sẽ là một cột mốc từng. Tình yêu với cái nhìn rất nhiều người, sẽ bắt đầu bằng một câu chat. Đôi lúc kết thúc bằng chính cách mà nó bắt đầu. Lời yêu thương nói cũng dễ, lắm lúc chẳng biết ghi gì. Có nhiều thứ nay không viết, mốt sẽ mai một. Cảm xúc nếu biết trước sẽ mai một, có nên nói ra với nhau..
3. Cũng lâu rồi không viết gì đó, thèm cảm giác được viết thật sảng khoái những nét son thơ ngây của cuộc đời. Mà thật, “sống đến bao giờ vẫn sống, nhưng thơ ngây dại khờ thì vẫn mãi đôi mươi” đặng là. Cũng lâu rồi không ngắm nhìn một bức ảnh tự chụp. Bao lâu rồi chưa đi đâu đó, mắt tròn xoe nhìn mọi thứ thật mới mẻ. Chụp những bức ảnh đời rất thật.
..
Lời văn cụt lững, rời rạc và khoảng trống mênh mang. Lắm lúc nghĩ lại thấy câu hỏi ở trên ngớ ngẫn ghê. Làm gì không thiết, quan trọng là cảm giác mình đã làm đúng. Giống như sợi dây đỏ, siết chặt đến khi nới lỏng ra mới thấy vết lằn đậm. Sâu đậm dài lâu đôi lần là nới lỏng và giải thoát.
Sau chia tay, đôi lúc chạm khẽ niềm tin.

#quanghuynhh