“Lão già”, cứ đi một đoạn lại đuối hơi ngồi bệt xuống lề thở dốc. Lão nhìn người đi qua cười khệnh khạo, chốc lại quơ cái áo vắt ngang vai chùi lấy mồ hôi nhuễ nhọa. Đoạn trước khi cường tráng mà hiên ngang đứng dậy, tôi thấy lão vỗ vỗ cái chân đèn đường, miệng lẫm bẩm gì đó.
Bất giác giật mình, Sài Gòn “ở” với tôi đã 7 năm trời. Còn lão nhẫm hờ chắc cũng từ thời chiến. Ai chạy đi, chạy về, yêu ghét hận thù tất thảy. Rồi cái “già” chồm tới cũng lấy đi tất cả. Tôi đoán non cái đoạn lão lẩm bẩm trước lúc lão bỏ đi.
– Lão nhớ cái ngày mày được trồng ở đây, lão ra đây ngóng mày sáng mấy ngày liền. Mày nhớ cái lần lão mần cơm bị người ta đuổi ngang xương, lão ngồi ở đây cả đêm với mày. Nhờ có mày sáng mà lão được người ta bố thí bạc lẻ đói no tiếp tới giờ. Lão già rồi, mai này không có lão thì có người khác. Lão già thật rồi. Vậy nhé..
“Lão già”, đứng dậy lấy đà ngồi lên chiếc xe cà tàng đạp tiếp. Trời lất phất mưa, chẳng ai quan tâm lão là ai. Chỉ riêng thời gian tàn nhẫn là không chừa xót.
—-
Sai Gon, 03.06.18
#quanghuynhh